Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2011

Lạnh không anh những ngày tháng xa nhau
Em xin lỗi những lúc không còn nhớ
Em xin lỗi có lúc không trăn trở
Gió yếu rồi thuyền đi nổi không anh?

Nỗi nhớ sẽ vui khi được gọi tên
Em lơ đãng và rồi quên đi đấy
Không phải quên anh, mà quên mất nhớ
Quên mất buồn, quên mất cả tương tư.

Đừng trách em, em không phải thờ ơ
Không phải quên anh, anh biết rồi anh nhỉ
Khi lỡ gần ai một buổi chiều, em nghĩ
Giá được gần anh, dù chỉ một buổi chiều !

Anh thấy không, em vẫn biết nhớ nhiều
Không phải quên anh, không quên đâu anh nhỉ
Nếu tiếng em cười chiều nay hơi hoan hỉ
Không phải em vui khi mình phải xa nhau.
Anh biết mà, em không phải quên đâu....
"Tình yêu là gì hở nhỏ
Anh không định nghĩa được đâu"
Chỉ biết khi yêu ai cũng
Ngố ngố man man, ấm đầu

Có thể tình yêu là bệnh

Nên người ta gọi "cảm" nhau
Bệnh này ở trong lục phủ
Làm cho gan héo ruột đau

"Tình yêu là gì hở nhỏ

Anh không định nghĩa được đâu"
Chỉ biết khi yêu ai cũng
Chăm chăm là áo chải đầu

Có phải tình yêu là hội

Hội các-na-van hóa trang
Tật xấu thường ngày quên hết
Ai cũng lịch sự đàng hoàng.

"Tình yêu là gì hở nhỏ

Anh không định nghĩa được đâu"
Chỉ biết khi yêu ai cũng
Giận hờn rồi dỗ dành nhau

Phải chăng tình yêu là kịch

Nên có lúc hài lúc bi
Nên mâu thuẫn rồi hóa giải
Nên thường có hậu lạ kì...

"Tình yêu là gì hở nhỏ

Anh không định nghĩa được đâu
Hay tình yêu là môn võ
Đôi khi người ta đá nhau

"Tình yêu là gì hở nhỏ"

Có phải là trồng cây si
Cho trái đất này xanh mãi
Ồ thế thì hãy yêu đi.

anh xin loi

Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nào rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát...

Anh xin lỗi về những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.

Anh xin lỗi về những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần qua tháng
Anh xin lỗi vì những lúc lơ đãng
Nhớ một người khi đang nẳm tay em

Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa

Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình lỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu,anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh

Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi sẽ chờ đến khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần cháy bỏng để yêu em

Suy nghĩ lại ta mới nhận ra mọi lỗi lầm là do mình:
Rồi thời gian trôi, phố núi cùng xa vời
Bao lần hẹn, và bao lần lỡ hẹn
...
Mình đã lơ đễnh phố núi khi bước chân vào thành phố ồn ào và náo nhiệt...

se

Tự nhủ với lòng mình sẽ bắt đầu quên
Cứ coi người như người dưng qua ngõ
Cứ thản nhiên như chưa từng gặp gỡ
Mà sao dạ vẫn không yên?
Mình sẽ quên. Ừ thì mình sẽ quên
Mảnh trăng mỏng trao nghiêng trởi cuối hạ
Kỷ niệm xưa hòa thành cơn gió lạ
Mình sẽ thả bay đi...

Nhủ quên rồi còn lưu luyến làm chi
Chiều qua cả ngày người không tới
Người có lẽ không biết mình đã đợi
Cũng như mình chẳng tin mình đã buồn
Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên
Sẽ chẳng băn khoăn và chẳng thèm giận dỗi
Sẽ chẳng nhớ nhung cũng chẳng thèm chờ đợi
Đã nhủ rồi, mình sẽ bắt đầu quên...

Hy vọng càng lớn thất vọng càng đau tạ tự nhủ sẽ quên, sẽ không buồn sự thật lại khác
Cũng như mình chằng tin mình đã buồn
....
Đã nhủ rồi, mình sẽ bắt đầu quên....
có một chút trách móc...
Chiều qua cả ngày người không tới

yeu

Ngồi gần a dù là ngay trước mắt
Mà sao như xa khuất tận chân trời
Ngồi bên a không nói được một lời
Chỉ im lặng như hai người xa lạ
Tôi nhát quá hay tôi khờ dại quá
Tôi yêu a mà tôi chẳng nói ra
Để bây giờ
Nơi đó, một phương xa
  a hạnh phúc
Trong vòng tay người khác
Còn riêng tôi
Vẫn nơi đây thầm lặng
Ôm trong lòng
Hình bóng ấy, đơn phương.

yeu

Rồi vết thương về anh cũng sẽ lành!
Rồi kỉ nịêm, sẽ ngủ yên!
Rồi khoảng trống, cũng được lấp đầy!
Mong anh bình an hạnh phúc!...
Thế thôi, anh nhé!
Những dòng cuối cùng
Em viết
Dành cho anh
Em biết
Em vẫn mãi là em
Vẫn kiêu kì đỏng đảnh,
Vẫn mang chút khờ dại của trẻ con,
Nên em để mất anh!
Em trẻ con. Em rắc rối !
Em ngốc nghếch. Em ích kỷ !
Em yếu đuối. Em kém cỏi !
Em trở về với đúng nghĩa trái tim em,
Bình lặng và chai lì đến trơ trẽn!
Ừ, thì thôi
Kỉ niệm về anh đã ngủ yên trong tim em rồi đấy!
Thật vui...hạnh phúc...anh nhá....
Lần cuối cùng em gọi tên anh
Ngốc ạ....


Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Đoàn kết

Lớp mình dạo này mất đoàn kết quá.Hôm nay ngày 17/3/2011 sự việc nghiêm trọng xảy ra như sau:
 Đầu giờ tiết anh nhà dân hôm nay.Mấy bạn kon trai đi đá bóng.M.Thắng xô ngã M.Trung nhưng ko chịu xin lỗi.Thế là giận nhau.2 người cãi nhau song cãi cùn thế là  M.Thắng khóc :((  Mọi người pảo Minh Thắng xin lỗi nhưng lì ko nói.Cũng vì bức xúc chuyện M.Thắng (lý do chi tiết thì tớ ko rõ),Doanh mở cửa sổ đòi...nhảy nhưng ko dám.Sự việc căng thẳng.Lúc cô sắp vào thì cả lớp bảo nhau  giấu chuyện vừa nãy.Hằng chê Trường mách lẻo thảo nào chẳng khoe cô.Lại một vụ cãi nhau nữa.Trường lại khóc. Đến lúc cô vào vẫn chưa nín nhưng may sao mọi chuyện không bị lộ.Và may mắn là sau đó mọi chuyện cũng đã bớt căng thẳng